Quả báo của việc giết lợn

Thứ tư - 22/04/2015 12:56 - Đã xem: 6623

Quả báo của việc giết lợn

...Gieo nhân thì gặp quả đó là vấn đề ta không thể nào thay đổi được...

Sự oán thù: Khi ta sát sanh, vì sức yếu nên chúng không thể phản kháng lại được, chúng bị ta giết hại. Sự oán thù của nó tràn trề khó có thể dập tắt được. Khi đó chúng sẽ ôm lòng căm hận chờ đến ngày để báo thù. Hàng ngày chúng ta đều gieo sự căm hờn cho loài vật, sự căm hờn đó sẽ được tích lũy lâu ngày, khối oan gia đó càng ngày càng to lớn, chúng ta càng tạo nghiệp, càng lao mình vào đau khổ cứ mãi xoay vần trong vòng sinh tử, không có ngày thoát ra được.

Sự báo ứng: Gieo nhân thì gặp quả đó là vấn đề ta không thể nào thay đổi được, sát sanh là ác nghiệp vì vậy người sát sanh cũng không thể nào thoát được ác nghiệp mà mình đã gây ra. Tội báo của việc sát sanh chắc chắn sẽ bị đọa vào địa ngục, ngạ quỷ, súc sanh. Sau khi chuyển sinh làm người thì phải chịu sự báo ứng của hiện tại vì những chuyện mà mình đã làm trong quá khứ. Người sát sanh phải thường xuyên chịu nhiều bệnh tật hoặc phải bị đoản mạng để trả lại những gì mà mình đã gây tạo ra.

Vì vậy, chúng ta không nên sát sanh, không bảo người giết, không thấy sự sát sanh mà vui mừng. Chúng ta nên nuôi dưỡng lòng từ bi của bản thân mình.

Trong cuộc sống hiện tại thì không ít lần tôi được chứng kiến cảnh sát sanh, vì tôi ở vùng nông thôn nên việc sát sanh để cúng tế là điều không thể tránh khỏi, nhiều lần vào dịp lễ cúng tế thần linh tôi thấy những người dân trong vùng thường là mổ heo để tế thần, tuy không vào để xem cảnh đó diễn ra như thế nào, nhưng đứng bên ngoài nghe tiếng kêu thảm thiết của những con vật đang bị sát hại hết sức dã man, tôi đã từng thầm nghĩ tại sao mọi người lại làm như vậy? Thấy mọi người cúng tế ăn uống vui say, nhìn họ ăn uống mà tôi có cảm giác tôi sợ họ vô cùng, tôi đã từng nghĩ rằng tại sao có thể vui vẻ được, khi bản thân vừa làm ra một việc nhẫn tâm như vậy. Tôi xin kể lại sự việc của một người chuyên làm tại lò mổ heo mà tôi biết: Nhà của tôi gần một lò chuyên mổ heo, hằng đêm vào khoảng 23h là lò mổ bắt đầu hoạt động, tuy trong đêm khuya thanh vắng nhưng những tiếng kêu gào thảm thiết vẫn luôn vang lên, trong lò mổ có một bác tên là Nam gần nhà tôi, nhà bác ấy rất giàu có, công việc chính của bác là chuyên mổ heo, vào đêm đó cũng như mọi đêm bác chuẩn bị vạc nước sôi để sau khi mổ xong thì cho heo vào, nhưng chuyện gì đến đã đến, sau khi bác mổ heo xong chuẩn bị cho heo vào vạc nước sôi thì bất ngờ con heo bỗng bật dậy và đạp vào người bác làm cho bác bị ngã vào vạc nước sôi, tôi nghe mọi người tại lò mổ kể lại nhìn bác quằn quại đau đớn trong vạc nước sôi không khác gì những con vật mà hằng ngày bác từng làm với chúng. Từ một người giàu có giờ đây bác đã trở nên nghèo nàn, vì tài sản đã phải bán đi hết để lo chạy chữa cho bác, từ một người bình thường giờ đây thân hình của bác không còn được như trước, vì những hậu quả của quả báo đó. Những sự việc đó làm cho ta phải suy ngẫm quả báo không bao giờ có thể bỏ sót một ai, bác phải chịu những hậu quả mà mình đã gây ra, bác đã gieo nghiệp nhân dữ thì phải gặt hái trái dữ.

Đôi khi trong cuộc sống này tôi cũng đã vô tình tạo ra nhiều nghiệp dữ cho bản thân mình, tôi còn nhớ lúc tôi còn nhỏ lần đầu tiên tôi đi chợ mua cá về nhà làm, tôi đã ngồi cạnh con cá rất lâu. Cuối cùng, tôi đã lấy hết can đảm mà sát hại nó, nhìn nó giãy giụa trong đau đớn tôi rất sợ, tôi không dám tin là mình lại làm như vậy, sau này tôi tự hứa với bản thân mình sẽ không bao giờ lặp lại chuyện này nữa.

Tôi nghĩ rằng con người chúng ta đều như nhau cùng sống trong một cuộc đời thì hãy yêu thương lẫn nhau, hãy yêu thương loài vật vì chúng cũng là một sinh mạng quý báu như chúng ta.

Tác giả bài viết: Liên Chúc

Tổng số điểm của bài viết là: 24 trong 7 đánh giá

Xếp hạng: 3.4 - 7 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Các bậc tiền bối mô phạm của Tịnh Độ
Pháp môn Niệm Phật, vốn là bi tâm triệt đễ của Thích Ca Thế Tôn độ chúng sanh; pháp môn này tối giản tiện, tối ổn định, tối cao siêu. Nếu như pháp môn này không thể tu được, vậy thì không cần nói đến pháp khác. Chỗ tốt của pháp môn này, bậc đại học vấn càng nghiên cứu, càng cảm thấy cao thâm; người không biết một chữ, cũng có thể làm đến được. Đáng tiếc người không rõ lý, chỉ đem nó cho là việc của ông già bà lão, thật là quá đổi sai lầm. Mời xem hai vị đại thánh Văn Thù Phổ Hiền trên hội Hoa Nghiêm, đều ở trong Kinh khuyến tu; Mã Minh Long Thụ hai vị Đại Bồ Tát của An Độ, đều có trước luận hoằng dương Tịnh Độ. Cổ đức của Trung Thổ, từ Đại Sư Huệ Viễn mãi đến Đại Sư An Quang, những lịch đại tổ sư này, phần nhiều là trước tu các pháp môn khác về sau quy về Tịnh Độ. Đại Sư Loan Đàm có nhục thân Bồ Tát nổi tiếng, Đại Sư Trí Giả là người truyền đăng Phật, đều hoằng dương Tịnh Độ. Thời cận đại Đại Sư Đế Nhàn của Tông Thiên Thai, Đại Sư Thái Hư của Tông Duy Thức, Đại Sư Hoằng Nhất của Luật Tông, Hư Vân Viên Anh hai vị Đại Sư của Thiền Tông, mỗi vị đều có trước tác, cũng là hoằng dương Tịnh Độ. Các vị cư sĩ nổi tiếng Lô Sơn triều Tần, Bạch Lạc Thiên của triều Đường, Tô Đông Pha Văn Ngạn Bác của triều Tống, Viên Hoằng Đạo của triều Minh, Bàng Xích Mộc Vương Nhân Sơn .v.v của triều Thanh, đều là nhà đại học vấn, họ đều là tức tâm Tịnh Độ, đây là người người đều biết đến. Còn có rất nhiều người, nhất thời không thể nhớ ra hết, cũng không cần phải nêu ra nữa. Hạng như ta tự hỏi : trí huệ, đức năng, so với những thánh hiền trên đây, ai cao ai thấp? Các ngài đều là chuyên tu chuyên hoằng Tịnh Độ, còn ta thì ngược lại xem thường; tri kiến như vậy, có thể nói là chính xác chăng?
Danh mục
Thống kê truy cập
  • Đang truy cập31
  • Máy chủ tìm kiếm5
  • Khách viếng thăm26
  • Hôm nay20,368
  • Tháng hiện tại246,097
  • Tổng lượt truy cập22,504,981
Flag Counter
simple hit counter

Tiếng Việt English

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây