Tịnh Không Pháp Ngữ

Thứ hai - 31/03/2014 04:26 - Đã xem: 2009

Tịnh Không Pháp Ngữ

Xử lý việc khó, đối đãi với người càng khó hơn. Cho nên xử lý công việc đối đãi với người cần phải làm đúng pháp và làm cho được viên mãn.

Người học Phật, tâm có chổ mong cầu, tốt nhất khuyên họ nên cầu Phật Bồ Tát, cầu “người” cầu không được, chúng ta sẽ sanh phiền não. Cầu Phật Bồ Tát, tin vào Phật Bồ Tát, khi duyên được chín muồi, Phật Bồ Tát tự nhiên sẽ vì chúng ta an bài tất cả.

Không luận thế gian thay đổi thế nào, trong vạn biến chúng ta phải cầu bất biến, duy nhất không thay đổi, chính là “niệm Phật cầu sanh Tịnh độ”. Thời cuộc hiểm ác, tai nạn triền miên, chúng ta muốn làm việc tốt, mà việc tốt lắm giày vò, không có tâm thanh tịnh, không có trí tuệ và định lực, không cách gì ứng phó tai nạn. Cho nên tâm nhất định phải thanh tịnh, phải có năng lực của định mới có trí tuệ để biết giải quyết vấn đề như thế nào.

Ở thời đại này nếu muốn xây dựng định hướng rất khó khăn. Căn nguyên chính bởi con người ở thế gian đã đánh mất luân lý đạo đức, ai cũng không chịu phục tùng ai, cho nên trật tự thế giới đại loạn, tai nạn lớn ắt sẽ giáng xuống, người có đủ khả năng thoát qua được kiếp nạn, nhất định là người có đại phước đức.

Từ xưa đến nay, Trung Quốc rất xem trọng đối với luân lý đạo đức, bởi vì đây là giáo dục quan trọng để an định xã hội, trách nhiệm của người làm chủ, cũng chính là phải giữ gìn truyền thống. Cho nên dù họ tự mình có làm được tốt hay không, có khả năng gìn giữ truyền thống và còn đem nó mở mang rộng lớn, đó chính là công đức to lớn.

Trung Quốc từ mấy ngàn năm không bị diệt vong, là bởi vì có luân lý đạo đức gắn bó với trật tự xã hội. Cha hiền, con hiếu, anh thân, em kính, mang thân phận gì thì làm hết nghĩa vụ của thân phận đó, trọn một đời đều có thể vâng giữ không làm trái, đây là nền tảng để an định xã hội.

Thường ngày đối nhân xử thế tiếp vật, đều phải dùng tâm thanh tịnh, bình đẳng, từ bi.
Từ bi phải có khả năng khống chế li trí, giác mà không mê, không phải dùng tình cảm để làm việc, tâm thanh tịnh là tùy duyên không phan duyên, bất kỳ việc gì phải thuận tự nhiên. Tâm đã thanh tịnh, cho dù hoàn cảnh có phức tạp hơn, cũng có thể thấy được rõ ràng thông suốt. Tâm không thanh tịnh, muốn thấy cũng sẽ thấy sai. Cho nên tâm thanh tịnh có thể sanh trí tuệ, đây là bản năng của tự tánh, bây giờ chúng ta mất đi bản năng, là bởi vì vọng niệm rất nhiều tâm tánh loạn. Nếu như tâm thanh tịnh, có định lực, năng lực của sáu căn liền hồi phục.

Nguyên tắc tu học của mỗi chúng ta là: Ba phước, sáu phép hòa, Tam vô lậu học, khi tiếp xúc với đại chúng, thì là trải qua công việc để luyện tâm, phải tuân sáu phép hòa, mười đại nguyện vương, giữ gìn tâm thanh tịnh, mới có thể thành tựu đạo nghiệp của chính mình.

Cẩn Dịch : Vọng Tây Cư Sĩ

Tác giả bài viết: Cẩn Dịch : Vọng Tây Cư Sĩ

 Từ khóa: làm cho, xử lý

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Thống kê truy cập
  • Đang truy cập128
  • Máy chủ tìm kiếm35
  • Khách viếng thăm93
  • Hôm nay19,113
  • Tháng hiện tại295,186
  • Tổng lượt truy cập16,351,373
Flag Counter
simple hit counter
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây