Tranh Minh Họa _ Kinh Nhân Quả

Thứ hai - 06/01/2014 10:10 - Đã xem: 3148

Tranh Minh Họa _ Kinh Nhân Quả

Thuở xưa, có người đến hỏi một vị Thiền sư: “Bậc tu hành đã ngộ lý Chân Không, có lạc vào vòng Nhân Quả đặng?”. Thiền sư đáp: “Bậc đại tu hành chẳng lạc vào vòng nhân quả”.

Vì câu trả lời này mà khiến cho Thiền Sư phải đọa làm kiếp chồn năm trăm năm, sau gặp ngài Bá Trượng mới được giải thoát.

Cũng do câu chuyện trên đây, nên các vị cổ đức khuyên người học Phật, trước tiên phải duyệt các kinh nói về nhân qủa tội phước, chú trọng phần giới hạnh, cùng hiểu biết sự luân hồi trong ba cõi sáu đường, sau mới nghiên cứu qua kinh cao. Nếu trái thứ tự, bước đầu tiên đọc những kinh như: Kim Cang, Pháp Bảo Đàn…nếu không phải là người có nhiều căn lành, tất dễ sinh lòng khinh mạn và lạc vào lối chấp không?. Thật ra, nhân qủa không phải là chuyện thấp nhỏ, vì từ chúng sinh đọa tam đồ cho đến chư Phật thành Chính Giác đều không ngoài nhân qủa. Do sự kiện trên bút giả mới phiên dịch quyển kinh nầỵ

Vì kinh Nhân Qủa nói tóm tắt không mấy trang nên bút giả lại phụ thêm một ít câu chuyện tạm gọi là “Nhân Qủa Luân Hồi Tạp Lục”.

Về việc luân hồi nhân qủa ở Việt Nam ta cũng có nhiều, tiếc vì không ai ghi chép thành sách, nên tản mác đi. Vì thế, bút giả đành tìm dịch các câu chuyện bên Trung Hoa, và những việc này đều có thật. Cái thông bệnh của người tu Phật, là hay luận huyền nói diệu, mà việc thường nhỏ lại ít khi làm được. Nhớ lại hồi xưa sư cụ Khánh Hòa còn tại thế, có một Phật tử hỏi về đạo lý “vô thỉ vô chung”. Sư Cụ mỉm cười đáp: “Hỏi chi xa vời vậy? Gắng ăn chay và niệm Phật cho đều đều là tốt lắm rồi!”, Đại để, người đã lăn lội trong nhiều giáo điển, lại không muốn nói diệu huyền mà chỉ chú trọng đến sự thật hành thông thường, là như thế.

Kinh Hoa Nghêm nói: “Lòng tin là bước đầu của đạo, và mẹ của tất cả công đức”. Mong những vị hữu duyên, khi xem đến quyển sách này, bắt đầu tu niệm tin có linh hồn ma qủy, đến tin có tội phước báo ứng, việc chuyển kiếp luân hồi, cũng sự linh hiển của Phật Pháp. Do đó, lần lượt tiếp tục xem những kinh cao hơn. Chừng ấy, lẽ không không sắc sắc, đường thị thị phi phi, sẽ hỏi Phật đà mà tỉnh ngộ.




Quả: Đời này làm quan do nhân gì?    Nhân: Kiếp trước vàng ròng thếp tượng Phật


Quả: Đời này hưởng phước bởi nhân xưa    Nhân: Đai vàng, áo tía cầu nơi Phật


Quả: Cưỡi ngựa, ngồi kiệu do nhân gì?       Nhân: Kiếp trước làm cầu, bồi đắp lộ.

Quả: Do nhân duyên gì mặc gấm vóc?       Nhân: Đời trước thí áo giúp Tăng Ni.

Quả: Có ăn, có mặc do nhân gì?       Nhân: Xưa giúp kẻ nghèo cho ăn uống.

Quả: Ăn mặc thiếu thốn bởi nhân chi?       Nhân: Kiếp trước một nửa không xả thí.

Quả: Tướng mạo xinh đẹp do nhân gì?       Nhân: Đời trước hoa tươi cúng dường Phật.

Quả: Đời này mạng yểu do nhân gì?       Nhân: Kiếp trước xẻ thịt giết chúng sanh.

Quả: Môi miệng sứt thiếu do nhân gì?       Nhân: Kiếp trước thổi tắt đèn cúng Phật.
Quả: Đời nay câm điếc do nhân gì?       Nhân: Xưa từng ác khẩu mắng cha mẹ.

Quả: Đọa làm heo chó do nhân gì?       Nhân: Kiếp trước lừa gạt phỉnh hại người.

Quả: Đời nay chết đói do nhân gì?       Nhân: Kiếp trước thường lấp hang rắn chuột.

Quả: Bị thuốc độc chết do nhân gì?       Nhân: Kiếp trước giăng lưới giết hại cá.

Quả: Nổi trôi cơ khổ do nhân gì?       Nhân: Ác tâm lấn hiếp mưu hại người.

Quả: Nay thường thổ huyết do nhân gì?       Nhân: Xưa ăn thịt rồi đi tụng Kinh.

Quả: Đời nay ngu điếc do nhân gì?       Nhân: Kiếp trước tụng Kinh chẳng lắng nghe.

Quả: Ghẻ lác phong điên do nhân gì?       Nhân: Xông hơi thịt cá trước bàn Phật.

Quả: Đời này chết treo do nhân gì?       Nhân: Kiếp trước đem dây săn bẫy thú.

Nhân: Sẽ tin bố thí với trì trai       Quả: Chỉ nhìn trước mắt người hưởng phước.

Nhân: Đừng bảo làm quan là chuyện dễ       Quả: Không tu, phước đến từ đâu

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Các bậc tiền bối mô phạm của Tịnh Độ
Pháp môn Niệm Phật, vốn là bi tâm triệt đễ của Thích Ca Thế Tôn độ chúng sanh; pháp môn này tối giản tiện, tối ổn định, tối cao siêu. Nếu như pháp môn này không thể tu được, vậy thì không cần nói đến pháp khác. Chỗ tốt của pháp môn này, bậc đại học vấn càng nghiên cứu, càng cảm thấy cao thâm; người không biết một chữ, cũng có thể làm đến được. Đáng tiếc người không rõ lý, chỉ đem nó cho là việc của ông già bà lão, thật là quá đổi sai lầm. Mời xem hai vị đại thánh Văn Thù Phổ Hiền trên hội Hoa Nghiêm, đều ở trong Kinh khuyến tu; Mã Minh Long Thụ hai vị Đại Bồ Tát của An Độ, đều có trước luận hoằng dương Tịnh Độ. Cổ đức của Trung Thổ, từ Đại Sư Huệ Viễn mãi đến Đại Sư An Quang, những lịch đại tổ sư này, phần nhiều là trước tu các pháp môn khác về sau quy về Tịnh Độ. Đại Sư Loan Đàm có nhục thân Bồ Tát nổi tiếng, Đại Sư Trí Giả là người truyền đăng Phật, đều hoằng dương Tịnh Độ. Thời cận đại Đại Sư Đế Nhàn của Tông Thiên Thai, Đại Sư Thái Hư của Tông Duy Thức, Đại Sư Hoằng Nhất của Luật Tông, Hư Vân Viên Anh hai vị Đại Sư của Thiền Tông, mỗi vị đều có trước tác, cũng là hoằng dương Tịnh Độ. Các vị cư sĩ nổi tiếng Lô Sơn triều Tần, Bạch Lạc Thiên của triều Đường, Tô Đông Pha Văn Ngạn Bác của triều Tống, Viên Hoằng Đạo của triều Minh, Bàng Xích Mộc Vương Nhân Sơn .v.v của triều Thanh, đều là nhà đại học vấn, họ đều là tức tâm Tịnh Độ, đây là người người đều biết đến. Còn có rất nhiều người, nhất thời không thể nhớ ra hết, cũng không cần phải nêu ra nữa. Hạng như ta tự hỏi : trí huệ, đức năng, so với những thánh hiền trên đây, ai cao ai thấp? Các ngài đều là chuyên tu chuyên hoằng Tịnh Độ, còn ta thì ngược lại xem thường; tri kiến như vậy, có thể nói là chính xác chăng?
Danh mục
Thống kê truy cập
  • Đang truy cập65
  • Máy chủ tìm kiếm7
  • Khách viếng thăm58
  • Hôm nay16,010
  • Tháng hiện tại415,937
  • Tổng lượt truy cập21,621,956
Flag Counter
simple hit counter

Tiếng Việt English

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây