Thằn lằn bỏ đuôi

Thằn lằn bỏ đuôi

  •   10/04/2018 01:35:22 AM
  •   Đã xem: 387
  •   Phản hồi: 0

Bà nội tôi không biết nhiều chuyện cổ tích. May cho bà, vì tôi là đứa trẻ không mê chuyện xa xưa đó. Ngược lại, tính tôi tò mò còn bà thì hoạt ngôn, hỏi gì bà cũng trả lời được.

Trước Tam Bảo

CHÙA LÀNG TÔI.

  •   27/01/2018 01:59:57 AM
  •   Đã xem: 1021
  •   Phản hồi: 0

Chùa làng tôi tôi chẳng biết đã có tự bao giờ, lớn lên tôi đã thấy có chùa ở đó, nhớ ngày nhỏ mẹ dắt tay tôi ra sân kho tập trung nhận lớp học vỡ lòng, ngày ấy thiếu phòng học nên chúng tôi những lớp nhỏ tuổi nhất xã phải học tạm dưới nhà kho, hay mái đình, xóm nào nào gần chùa thì học lớp ngay trước hiên nhà Tam Bảo, có đứa bạn nhà ngay cạnh sân kho cứ đến giờ ra chơi là chạy một mạch về nhà ăn mò cơm nguội ăn no rồi lại chạy ra lớp học, nhà chúng tôi ở xa lớp hơn thì rủ nhau ra con mương sau lớp xem nước chảy, nhìn qua bãi ruộng dộc thấy thấp thoáng mái nhà cổ kính sau bóng cây muỗm cổ thụ nhìn rất thanh bình và có phần bí ẩn, có lần tôi hỏi mẹ mẹ bảo bên đó là chùa Treo đấy, đấy lần đầu tiên trong đời tôi biết đến mái chùa làng là như thế đấy.

Ba lần nhìn thấy hào quang Phật và sự linh ứng ở Giếng Quan Âm.

Ba lần nhìn thấy hào quang Phật và sự linh ứng ở Giếng Quan Âm.

  •   15/10/2013 11:15:00 AM
  •   Đã xem: 13412
  •   Phản hồi: 0

Người Thầy tôn Kính của chúng tôi

Người Thầy tôn Kính của chúng tôi

  •   01/10/2013 12:05:44 PM
  •   Đã xem: 8066
  •   Phản hồi: 0

Có nhiều người hỏi tôi: “Tại sao nhà ở Trung tâm Thủ đô mà phải đi xa gần 50 km để tu?”. Có nhiều yếu tố, nhưng quan trọng là nhân duyên đã dẫn dắt tôi đến tu học nơi có người Thầy rất đáng tôn kính.

VU LAN RỒI, SAO KHÔNG VÀO THĂM MẸ?

VU LAN RỒI, SAO KHÔNG VÀO THĂM MẸ?

  •   13/08/2013 09:49:29 AM
  •   Đã xem: 1525
  •   Phản hồi: 0

Mùa báo hiếu,...Nó dường như trở nên vô vị đối với những người cha, người mẹ kém may mắn giữa cuộc đời, khi phải đối diện với nỗi cô đơn, buồn tủi, khi bị chính con mình ruồng bỏ. Vu lan này, con có nhớ!

Nỗi lòng Tu Đi

Nỗi lòng Tu Đi

  •   06/06/2013 02:15:37 PM
  •   Đã xem: 1498
  •   Phản hồi: 0

Ngày xưa, có một con chó bị bệnh ghẻ lác, nên bị chủ quăng bỏ ra ngoài bờ sông. Cạnh bờ sông có một vị sư già sống trong một am cốc nghèo nàn, ngày ngày đi khất thực để sống. Trông thấy con chó đói bệnh, vị sư động lòng từ mẫn, đem về săn sóc, chia sớt cho nó phần ăn hàng ngày sư xin được, tắm rửa, xức thuốc cho nó. Chẳng bao lâu nhờ sự tấn tâm của sư mà con chó khỏi bệnh, lông lá mọc lại trên thân, trở thành một anh chó bảnh bao, dễ nhìn. Nhà sư đặt tên nó là "Tu Ði", có ý muốn thọ ký nó phát tâm tu hành để chuyển nghiệp chó.

Thống kê truy cập
  • Đang truy cập32
  • Máy chủ tìm kiếm2
  • Khách viếng thăm30
  • Hôm nay8,367
  • Tháng hiện tại326,096
  • Tổng lượt truy cập19,441,471
Flag Counter
simple hit counter
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây